NGƯỜI THẦY TRONG TRÁI TIM TÔI
- Chủ nhật - 17/11/2013 21:59
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Ai cũng có một tuổi thơ. Tuổi thơ là quãng thời gian đẹp đẽ và quý giá nhất của mỗi người mà ở đó luôn có một ngôi nhà rộng lớn. Ngôi nhà không chỉ có chúng ta mà còn có cả các thầy cô giáo, bạn bè, kiến thức và cả tình cảm. Ngôi nhà đó chắc hẳn ai trong số chúng ta đều biết, đều yêu mến, đó chính là “ mái trường mến yêu”. Và hôm nay, nhắc đến mái trường, khi tháng 11 về, lòng tôi lại tràn đầy nỗi biết ơn thầy cô vô hạn. “ Với tôi thầy đã chắp cánh tuổi thơ sớm chiều, dù năm tháng dần trôi qua, thầy cô như những người cha mẹ hiền..” Đó là những lời ca quen thuộc, trong sáng, đầm ấm và cũng là những lời từ tận đáy lòng của học sinh chúng tôi viết lên nhân ngày “ Nhà Giáo Việt Nam 20/11”.

Tôi đi học và có thể trưởng thành, tự ý thức được mình như bây giờ là nhờ rất nhiều công sức của mọi người thân xung quanh tôi và trong đó cũng là công sức của những người Thầy, người Cô. Thầy cô đã dành trọn ven một tình yêu thương ấp ủ cho tôi, để có thể dạy tôi thành người. Họ đã dành cho tôi một tình yêu lớn lao, vô bờ bến. Đủ lớn để thấu hiểu những công ơn đó tôi càng cảm thấy mình cần có bổn phận làm trò sao cho xứng đáng với công lao trời biển ấy, tôi càng cảm thấy biết ơn xúc động khi nghe được câu ca dao:
“ Thầy cô là những chuyến đò
Chở em đến những bến bờ tương lai”