| Ân Tình Cô dạy tôi tập viết Cô dạy tôi làm thơ Cô dạy tôi ca hát Cô cho tôi niềm vui. Nhưng có điều gì đó Cứ đọng mãi trong tôi Giúp tôi luôn cố gắng Để cô không buồn lòng. Tôi vẫn băn khoăn mãi Không biết điều gì kìa Và tôi chợt nhận ra Các bạn biết gì không? Hai chữ “Ân tình” đấy! Chỉ hai chữ mà thôi Đã giúp tôi nhận thấy Công cô dạy dỗ tôi Chẳng bao giờ trả hết. Vì vậy tôi cố gắng Học thật giỏi, thật chăm Lúc ấy cô sẽ hiểu Chữ “Ân tình” trong tôi. Nguyễn Thảo Uyên Tuổi học trò Khi buớc vào lớp Một Ta bỡ ngỡ mọi điều Cả cái bàn cái ghế Trong lớp học mới sơn. Nhìn mọi thứ đều lạ Ôm chầm lấy mẹ ngay Rồi bỗng dưng bật khóc Không muốn đi học đâu. Trong nỗi buồn, lo sợ Một bàn tay nhẹ nhàng Vỗ vào đôi vai nhỏ Và mỉm cười thật tươi. Thì ra là cô giáo Mái tóc dài thướt tha Đôi môi đỏ hồng thắm Chiếc áo màu trắng tinh. Thời gian trôi qua mau Nay đã lớn lắm rồi Đã là anh chị cả Nhưng vẫn mãi không quên Kỷ niệm giữa cô trò Đã một thời gắn bó Với cô và bạn bè Yêu sao cô trò nhỏ Một mái trường thân quen. Hồng Ngọc – Lớp Năm Gia đình là điểm tựa Luôn chia sẻ nỗi buồn Yêu mẹ cha, em gái Như thể bản thân mình. Niềm vui hay nỗi buồn Đầy ấp trong tim em Vui buồn cùng gia đình Vẫn là hạnh phúc nhất. Đã trở nên lớn khôn Không quên ơn cha mẹ Những ngày dạy dỗ em Và đứa em gái nhỏ. Gia đình! Gia đình ơi! Em yêu gia đình lắm! Luôn nói lời hạnh phúc Với chúng ta! Chúng ta!... Hồng Anh – Lớp Năm Hôm nay về thăm trường Nhớ về bao kỷ niệm Nhớ thầy cô, bạn bè Nhớ bảng đen, bàn ghế. Bao kỷ niệm trôi qua Bây giờ ngồi nhớ lại Qua lớp bốn, lớp năm Xa mái trường yêu dấu. Lê Ngọc Hân mến yêu Bao giờ được học lại ? Mai sau làm tiến sĩ Nhớ về Lê Ngọc Hân. Anh Quang – Lớp Bốn Ngày đầu tiên đi học Nhớ ngày đầu tiên ấy! Khi em vào lớp Một Trước cổng trường, bỡ ngỡ Mọi thứ đều xa lạ. Thế rồi em vào lớp Bạn nào cũng vui tươi Bạn nhìn em thân thiện Em thấy lòng vui vui. Rồi cô giáo vào lớp Cô mỉm cười thật tươi Nhìn cả lớp âu yếm Với ánh mắt dịu hiền. Cả lớp đều rạng rỡ Trong lòng em nao nao Và cùng nhau xin hứa Cùng nhau học thật ngoan. Bảo Khương – Lớp Ba Năm học đầu tiên Em vào lớp Một Cặp sách gọn gàng Bước chân lon ton Bỡ ngỡ vào lớp Cây, lá xào xạc Rung rinh đón chào. Chúng em vào lớp Những lời cô nói Thiết tha, dịu dàng Trường là mái ấm Cô như mẹ hiền Chăm học, vâng lời Mới là trò ngoan. Yến Nhi – Lớp Ba Ánh nắng dưới sân trường Bao nhiêu năm trôi qua Dưới ánh nắng sân trường Bạn bè chơi rất vui Giữa sân trường đầy nắng. Bạn trai chơi đá cầu Bạn gái thích nhảy dây Nắng lên rồi bạn đấy! Cả bầy chơi kéo co. Kì nghỉ hè sắp đến Bạn bè mãi xa nhau Khi nào gặp lại được Cô giáo hiền xinh xinh. Thôi đừng buồn bạn nhé! Bạn nào cũng xa trường Gủi gắm bao kỉ niệm Dưới mái trường thân yêu Hiền Như – Lớp Bốn 7 Trường em Trường em mái ngói đỏ tươi, Sân trường rộng mát, thẳng hàng cây xanh. Phòng ăn, phòng học khang trang, Ghế bàn thẳng tắp, bảng xanh sáng ngời. Ngày ngày đến lớp, đến trường, Cùng thầy, cùng bạn học hành, vui tươi. Xuân sang, hè đến qua mau, Biết bao kỉ niệm của thời học sinh. Mai đây em lớn nên người, Góp công xây dựng ngôi trường đẹp hơn. Phương Vy – Lớp Bốn Chia tay thời thơ ấu Gió đầu hạ viếng thăm Mang về cái oi bức Phủ đầy góc phố kia Hầm hập cả sân trường. Mặt nóng – phượng vẫn đỏ Kệ ai – ve vẫn kêu Mùa hè bên cửa lớp Báo hiệu giờ chia tay. Còn đâu phút rượt đuổi, Tranh giành quả bóng lăn. Còn đâu giờ học nhóm, Tranh luận bài toán sao. Cổng trường trung học mở Chào đón bước chân em. Lòng chợt bùi ngùi nhớ Tuổi thơ qua mất rồi. Tháng 4/2010 Trung Nhân – Lớp Năm | Tình thương Mẹ ơi, mẹ có biết Con yêu mẹ rất nhiều Yêu hơn cả bầu trời. Ba ơi, ba có biết Con yêu ba rất nhiều Yêu hơn cả biển xanh. Ba mẹ ơi có biết Ba mẹ là tất cả Là bờ bến yêu thương. Mai sau con lớn khôn Nhưng vẫn nhớ tình mẹ Vẫn nhớ mãi công ba. Đã chăm sóc, yêu thương Nuôi lớn con nên người Chăm sóc con từng phút. Làm sao con trả hết Những tình thương của mẹ Và công ơn của ba. Hồng Ngọc – Lớp Năm Ba mẹ kính yêu Ba mẹ ơi có biết? Con yêu ba mẹ nhiều Yêu hơn cả biển rộng Yêu hơn cả trời cao. Công ơn của ba mẹ Làm sao con trả hết Công sinh thành dưỡng dục Công nuôi nấng từng ngày. Mai này, khi khôn lớn Khắc ghi mãi công này Đã nuôi con khôn lớn Chẳng ngại gì khó khăn. Minh Uyên – Lớp Năm Ngày đầu tiên tới lớp Lòng em thấy nôn nao Cổng trường vừa rộng mở Bao điều hay vẫy chào. Biết bao là kiến thức Một thế giới diệu kỳ Thầy cô dạy ân cần Dạy cho em rất hay. Hôm nay ngày cuối năm Đôi dòng thơ tri ân Nghe từng lời dạy bảo Thương thầy cô vô ngần. Ngọc Anh – Lớp Ba Tuổi học trò Từ khi em mới đến trường Thấy còn bỡ ngỡ, lòng thì nao nao Giữa năm vui sướng biết bao Bởi vì cả lớp bạn nào cũng thân Cuối năm lòng thấy buâng khuâng Mùa hè sắp đến chúng mình chia tay. Sang năm mình đã lớp Hai Nghỉ hè ba tháng, bạn bè gặp nhau Lòng em vui sướng biết bao Sau hè ba tháng, đứa cao, đứa lùn Lùn, cao tuy có khác nhau Nhưng trong học tập không ai «cao, lùn». Lớp Ba rồi lại lớp «Tư » Chương trình học tập có phần khó hơn Nhưng ý chí quyết tiến lên Thi đua học tập ngày càng hăng say Chăm học cho để ngày mai Tương lai đất nước trông chờ chúng em. Nhất Thống – Lớp Bốn Trường em Trường của chúng em Có nhiều cây xanh Có các anh chị Có bạn của em. Trường của chúng em Có nhiều lớp học Có nhiều bàn ghế Nhỏ nhắn xinh xinh. Trường của chúng em Biết bao điều lạ Em yêu em mến Trường của chúng em. Thục Minh – Lớp Ba Những gương mặt lớp tôi Một vương quốc bé nhỏ Có đủ ba – bảy dân Cùng ông vua lớn tuổi Đeo kính dày cồm cộm. Tên An có hai người Nữ cao, nam lại nhí Hai boy cùng tên Huy Thích mơ ngoài cửa sổ. Béo phì lại rất đông Nghi, Chi, Hoàng, Thịnh, Phúc Gầy còm lại không thiếu Đứng nhất là Mỹ Uyên… Xinh đẹp đến cả rổ Handsome có Chí Thành Nhưng lại nghịch nhất « nước » « Vua » phải mệt dài dài. Vậy mà sắp chia tay Vương quốc không còn nữa. Tuổi thơ ơi tuổi thơ ! Biết bao giờ trở lại ? Tập thể lớp Năm 5 Em tôi Ai có em bé Người đó sẽ vui Em Bi chào đời Không biết gì hết. Chỉ biết ăn ngủ Và biết khóc nhè. Em Bi lên một Biết chơi, biết nhảy Biết khóc, biết cười Em thương bé lắm. Khánh Phương – Lớp Ba Mãi mãi là bạn Ngày nào mới bước vào lớp Nhìn bạn sao xa lạ Mà giờ ta chia tay rồi Những tiếng cười vừa trao đến nhau. Những kỉ niệm xưa sao quên được Tháng ngày bên bạn bè đó Những niềm vui cùng bạn chào đón Những nỗi buồn bên bạn cùng sẻ chia. Bốn năm rồi trôi qua thật nhanh quá Tình bạn bốn năm càng thân hơn Chắc chắn không bao giờ quên được Nụ cười, ánh mắt bạn bè em. Trâm Anh – Lớp Bốn 6 Con thương cô Cô ơi, con thương cô lắm! Thương những lời cô dạy chúng con Thương những lúc cô cười hạnh phúc Vì chúng con đã làm cô vui Thương những lúc cô ngồi lặng lẽ Chắc vì con đã phạm lỗi sai Thương những lúc cô dịu dàng khuyên bảo Để cho con mau chóng thành người... Quỳnh Châu – Lớp Năm Lời cuối « Con biết nói gì trong sáng nay Bụi phấn mỏng manh mà sao rơi rất nặng Màu thời gian đậm, tóc thầy bạc trắng Bước đường đời cao, thấp đầy vơi Rồi con sẽ khác nhưng vẫn chỉ là đứa trẻ Để mơ về trường, về hoa phượng đỏ Và tóc thầy như là hoa phấn rưng rưng »... Hoàng Thư – Lớp Bốn |